Bài viết

MÙA CHAY VÀ ƠN CỨU ĐỘ

E-mail Print PDF

Thứ tư lễ tro

MÙA CHAY VÀ ƠN CỨU ĐỘ

ĐGM. Bùi Tuần

 

Mùa Chay là thời gian nhắc nhở đặc biệt đến ơn cứu độ. Hầu như ngày nào Phụng vụ cũng có lời giục giã. Thí dụ:

Hãy khát khao tìm ơn cứu độ,

Hãy sốt sắng cầu xin ơn cứu độ,

Hãy khiêm tốn đón nhận ơn cứu độ,

Hãy tích cực cộng tác vào công trình cứu độ,

Hãy cảm tạ Chúa vì ơn cứu độ,

Hãy xin Chúa thương ban ơn cứu độ cho thế giới vv…

Tất cả chứng tỏ ơn cứu độ là hết sức quan trọng.

Vậy ơn cứu độ là gì?

Tôi không đưa ra một định nghĩa thần học. Chỉ xin nêu lên một số yếu tố gần gũi, vừa rút ra từ Kinh Thánh, vừa sát với kinh nghiệm cuộc đời.

Yếu tố thứ nhất là con người cần được cứu khỏi tình trạng tội lỗi.

Tội lỗi bám vào con người. Tội lỗi đeo đẳng cuộc đời. Tội lỗi tước đoạt tự do con người.

Đây là một kinh nghiệm bản thân, mà mỗi người đều có thể nói lên cách này hay cách khác. Riêng thánh Phaolô dám viết ra kinh nghiệm của mình một cách khiêm nhường và xác thực. Thiết nghĩ đây là một sự thực mà mỗi người nên coi là của chính mình. Ngài viết: “Vẫn biết rằng Lề Luật là bởi Thần Khí, nhưng tôi thì lại mang tính xác thịt, bị bán làm tôi cho tội lỗi. Thật vậy, tôi làm gì tôi cũng chẳng hiểu: Vì điều tôi muốn, thì tôi không làm. Nhưng điều tôi ghét, thì tôi lại cứ làm. Nếu tôi cứ làm điều tôi không muốn, thì tức là tôi đồng ý với Lề Luật và nhận rằng Lề Luật là tốt. Vậy thật ra không còn phải là chính tôi làm điều đó, nhưng là tội vẫn ở trong tôi. Tôi biết rằng sự thiện không ở trong tôi, nghĩa là trong xác thịt tôi. Thật vậy, muốn sự thiện thì tôi có thể muốn, nhưng làm thì không. Sự thiện tôi muốn thì tôi không làm. Nhưng sự ác tôi không muốn, thì tôi lại cứ làm. Nếu tôi cứ làm điều tôi không muốn, thì không còn phải là chính tôi làm điều đó, nhưng là tội vẫn ở trong tôi.

Bởi đó, tôi khám phá ra luật này: Khi tôi muốn làm sự thiện, thì lại thấy sự ác xuất hiện ngay. Theo con người nội tâm, tôi vui thích vì luật của Thiên Chúa. Nhưng trong các chi thể của tôi, tôi lại thấy một luật khác: Luật này chiến đấu chống lại luật của lý trí và giam hãm tôi trong luật của tội là luật vẫn nằm sẵn trong các chi thể tôi.

Tôi thật là một người khốn nạn! Ai sẽ giải thoát tôi khỏi thân xác phải chết này? Tạ ơn Thiên Chúa, nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta” (Rm 7, 14-25).

Nói lên được sự thực bi đát đó như thánh Phaolô là điều đáng mừng. Phải nhận sự thực này một cách khiêm nhường mới hiểu được sự cần thiết đi tìm ơn cứu độ.

Hiện nay, ý thức về tội đã và đang suy giảm một cách mau lẹ và rất đáng lo ngại. Có người mất hẳn ý thức về tội. Vì thế mà tình hình đạo đức xuống dốc rõ ràng. Nguy cơ đe doạ phần rỗi là rất trầm trọng.

Do đó, Mùa Chay nói về ơn cứu độ, mà nếu quên nhắc đến xiềng xích tội lỗi, thì sẽ là một thiếu sót lớn. Đối với những ai có trách nhiệm loan báo ơn cứu độ, sự thiếu sót đó sẽ là một bất trung đối với Đấng Cứu độ, làm lạc đi ý nghĩa mùa chay.

Yếu tố thứ hai là con người cần được cứu khỏi nguy cơ làm tôi ma quỉ.

Quyền lực ma quỉ trên thế gian này là rất lớn, rất rộng.

Có trường hợp con người vâng phục ma quỉ một cách ngoan ngoãn và tự nhiên như thể họ là con cái đối với ma quỉ là cha mẹ họ. Chúa Giêsu có lần đã nói rõ về một đám đông: “Cha các ông là ma quỉ, và các ông muốn làm những gì cha các ông ham thích. Ngay từ đầu, nó đã là tên sát nhân. Nó đã không đứng về phía sự thực, vì sự thực không ở trong nó. Khi nó nói dối là nó nói theo bản tính của nó, bởi vì nó là kẻ nói dối, và là cha sự gian dối” (Ga 8, 44).

Có trường hợp con người phải vâng phục ma quỉ một cách miễn cưỡng như kẻ bị xiềng xích dưới quyền bạo lực.

Thánh Luca thuật lại hình ảnh kẻ bị quỉ ám tại Ghêraxa như một người bị cả một cơ binh hành hạ khống chế một cách ác độc. “Chúa Giêsu hỏi: “Tên anh là gì? Anh thưa: Đạo binh. Vì rất nhiều quỉ nhập vào anh” (Lc 8, 30-31).

Có trường hợp con người đi theo sự dụ dỗ của ma quỉ, như một người liên minh thân thích vốn cùng chung mưu tìm sự tội. Kinh Thánh nói: Khi Giuđa vừa ăn xong tấm bánh Chúa Giêsu trao cho, “Satan liền nhập vào y” (Ga 13, 27).

Sự ma quỉ luôn mưu tìm cách lôi kéo con người vào đường tội lỗi là điều chắc chắc. Chúa Giêsu phán: “Simon, Simon, kìa Satan đã xin được sàng anh em như người ta sàng gạo” (Lc 22, 31).

Chính thánh Phêrô sau này cũng đã trải qua kinh nghiệm đó, nên đã khuyên bảo giáo đoàn mình: “Anh em hãy sống tiết độ và tỉnh thức, vì ma quỉ là thù địch anh em, như sư tử gầm thét, rảo quanh tìm mồi cắn xé anh em” (1 Pr 5, 8).

Trước một nguy cơ đáng sợ như thế đang xảy ra xung quanh chúng ta, chúng ta rất cần đến Đấng cứu độ. Phúc Âm cho thấy Đức Giêsu đã nhiều lần trừ quỉ, và ma quỉ rất sợ Ngài. Chính Ngài là Đấng cứu độ con người khỏi quyền lực ma quỉ.

Yếu tố thứ ba là con người cần được hiệp thông với Thiên Chúa.

Hai yếu tố trên chỉ là mặt tiêu cực. Mặt tích cực của ơn cứu độ là được hiệp thông với Thiên Chúa Cha, qua Đức Kitô. Thiên Chúa thường được trình bày như nguồn sự sống. Chúa Giêsu phán: “Quả thực, Chúa Cha có sự sống nơi mình thể nào, thì cũng ban cho người con được sự sống nơi mình như vậy” (Ga 5, 26). Trong bữa tiệc ly, Chúa Giêsu cầu nguyện: “Xin Cha tôn vinh Con Cha, để Con Cha tôn vinh Cha, theo quyền năng đã ban cho Người trên mọi phàm nhân, để Người ban sự sống đời đời cho tất cả những ai Cha đã ban cho Người” (Ga 17, 2).

Tham dự vào sự sống đời đời của Chúa được hiểu là được cứu độ. Vì thế, Chúa Giêsu hay nói về sự tham dự này nơi chính Ngài: “Ta là đường, là sự thực và là sự sống” (Ga 14, 6). “Ta đến để họ được sống và sự sống dồi dào” (Ga 10, 10).

Theo chính Chúa Giêsu giải thích, thì tham dự sự sống của Chúa là nhận biết Thiên Chúa. Trong bữa tiệc ly Ngài nói với Chúa Cha: “Sự sống đời đời, đó là nhận biết Cha, Thiên Chúa duy nhất và chân thật, và nhận biết Đấng Cha đã sai đến là Giêsu Kitô” (Ga 17, 3).

Theo Kinh Thánh, nhận biết Chúa thường mang một ý nghĩa riêng biệt, đó là tiếp xúc trực tiếp với Ngài, đón nhận Ngài, dấn thân theo Ngài, chọn Ngài một cách dứt khoát như chọn sự sống.

Như thế nhận biết Chúa cũng là một cách xin vâng trọn vẹn ơn gọi Chúa gởi đến cùng với mọi trách nhiệm đi kèm ơn gọi đó.

Nhận biết Chúa là chọn điều Chúa chọn, nghĩ điều Chúa nghĩ, muốn điều Chúa muốn, cảm điều Chúa cảm.

Nhận biết Chúa như thế là một cách cảm nghiệm được sự Chúa ở bên mình, ở trong mình, ở với mình. Ngài sống động như một tình yêu tác tạo và cứu độ, an ủi và đỡ nâng.

Ba yếu tố tôi vừa nêu lên chắc chắn còn nhiều thiếu sót. Nhưng tôi hy vọng, với ơn Chúa, những người thiện chí sẽ có thể dùng như một gợi ý đơn sơ dễ hiểu, để đi vào Mùa Chay theo phương hướng rõ ràng. Họ sẽ cầu nguyện, sám hối, hãm mình, sửa tính theo ý Chúa một cách có ý thức hơn.

Tôi cầu mong: Những tâm hồn bé nhỏ, con cái Đức Mẹ, trong Năm Mân Côi này, sẽ đáp ứng lời kêu gọi của Đức Giáo Hoàng, biến Mùa Chay này thành khí cụ bình an, mang ơn cứu độ đến cho một mảng lớn nhân loại, đầy những xung khắc, đầy những sợ hãi, đầy những bất ổn, đầy những ảo tưởng đang chuẩn bị cho những chết chóc tang thương và những hận thù sâu sắc lâu dài.

 

 

HÃY XÉ LÒNG

E-mail Print PDF

 Thứ tư lễ tro

HÃY XÉ LÒNG

ĐTGM. Ngô Quang Kiệt

 

Một vị ẩn tu sống đơn độc trên ngọn núi cao. Ngày đêm ông ăn chay cầu nguyện. ông ăn chay rất nghiêm ngặt và cầu nguyện rất tha thiết. Để thưởng công, Chúa cho xuất hiện một ngôi sao trên đầu núi. Khi ông ăn chay và cầu nguyện ít, ngôi sao mờ đi. Khi ông ăn chay nhiều và cầu nguyện nhiều thì ngôi sao càng sáng lên. Một hôm ông muốn leo lên đỉnh cao nhất của ngọn núi. Khi ông chuẩn bị lên đường thì một bé gái trong làng đến thăm và ngỏ ý muốn đi cùng ông. Thày trò hăng hái lên đường. đường càng lên càng dốc dác khó đi. Mặt trời càng lúc càng nóng gắt. Cả hai thày trò ướt đẫm mồ hôi và cảm thấy khát nước. Nhưng không ai dám uống. Em bé không dám uống trước khi thày uống. Vị ẩn tu không dám uống vì sợ mất công phúc trước mặt Chúa. Nhưng nhìn thấy bé gái mỗi lúc mệt thêm, thày ẩn tu thấy thương, nên mở nước ra uống. Lúc ấy cô bé mới dám uống. Uống nước xong, cô bé mỉm cười rất tươi và cám ơn thày. Thày ẩn tu len lén nhìn lên đầu núi. Thầy sợ ngôi sao biến mất vì thày đã không biết hãm mình. Nhưng lạ chưa, trên đầu núi thày thấy không phải một mà có đến hai ngôi sao xuất hiện. Thì ra, để thưởng công vì thày biết nghĩ đến người khác, Chúa đã cho xuất hiện một ngôi sao nữa, sáng không kém gì ngôi sao kia.

Mùa chay được mở đầu bằng nghi thức xức tro và một ngày ăn chay kiêng thịt. Có lẽ có nhiều người thắc mắc tại sao ngày xưa người Do Thái rắc đầy tro trên đầu, ngồi cả trên đống tro, mà ngày nay ta chỉ xức một chút ít tro, và tại sao ngày xưa ăn chay trong bốn mươi ngày, mà ngày nay chỉ còn ăn chay có 2 ngày Thứ Tư lễ Tro và Thứ Sáu tuần thánh? Thưa vì Giáo hội muốn ta càng ngày càng đi vào tinh thần hơn là chỉ giữ hình thức bên ngoài.

Mục đích của Mùa Chay là giúp ta trở về với Chúa và với anh em bằng sám hối nhìn nhận tội lỗi của chính mình. Việc xức tro, ăn chay, cầu nguyện, làm việc thiện, chỉ là những phương tiện.

Xức tro là để tỏ lòng sám hối. Xức nhiều tro mà trong lòng không thật tình sám hối thì có ích gì. Ngày nay, Giáo hội chỉ dùng một chút tro tượng trưng để nhắc nhớ ta. Xức tro trên đầu không quan trọng bằng xức tro trong tâm hồn. Hãy xức tro vào tâm hồn để ta thấy tâm hồn mình đã ra hoen ố vì tội lỗi. Hãy xức tro vào tâm hồn để ta thấy rõ ta đã bôi tro trát trấu vào khuôn mặt Thiên chúa, làm lem luốc khuôn mặt Giáo hội, làm ô danh cho đạo thánh của Chúa. Hãy xức tro vào tâm hồn để ta thấy rõ ta đã làm cho mối quan hệ với tha nhân bị vẩn đục vì những tham vọng, những ích kỷ, những nhỏ nhen của ta. Hãy xức tro vào tâm hồn để lòng ta xót xa, đau đớn, hối hận vì những tội lỗi đã phạm.

Ăn chay không phải là một hình thức làm cho qua lần, chiếu lệ. Ăn chay không phải chỉ là nhịn ăn một hai bữa cơm. Ăn chay có mục đích nhắc nhớ ta hãy biết hãm dẹp thân xác, hãm dẹp những tính mê tật xấu, hãm dẹp những gì làm mất lòng Chúa và làm phiền lòng anh em. Giáo hội giản lược việc ăn chay vào 2 ngày trong một năm, không phải vì coi nhẹ việc ăn chay, nhưng vì Giáo hội muốn tránh thái độ ăn chay hình thức, để tập trung vào việc ăn chay trong tâm hồn. Nhịn ăn một bát cơm không bằng nhịn nói một lời có thể làm buồn lòng người khác. Nhịn ăn một miếng thịt không bằng nhịn đi một cử chỉ xúc phạm đến anh em. Nhịn một bữa cơm ngon không bằng nhường nhịn, tha thứ, làm hoà với nhau. Kềm chế cơn đói không bằng kềm chế cơn nghiện rượu, nghiện ma tuý, nghiện cờ bạc. Kềm chế cơn khát không bằng kềm chế dục vọng, tính tham lam, thói kiêu ngạo.

Chính vì thế mà tiên tri Dô-el đã kêu gọi dân chúng: "Hãy xé lòng chứ đừng xé áo". Người Do thái có tục lệ khi ăn chay, thống hối thì xé áo ra. Đó là một hình thức biểu lộ sự thống hối. Điều quan trọng là có tâm hồn thực sự sám hối. Xé áo không bằng xé lòng ra khỏi những tham lam, bất công. Xé áo không bằng xé lòng ra khỏi thói lười biếng, khô khan, nguội lạnh. Xé áo không bằng xé lòng ra khỏi những dính bén trần tục. Xé áo không bằng xé lòng ra khỏi thói gian dối, giả hình. Chỉ khi thực sự xé lòng ra như thế, ta mới gạt bỏ được những chướng ngại ngăn cản ta đến với Chúa. Chỉ khi thực sự xé lòng ra như thế, ta mới đến gần Chúa, sống tình thân mật với Chúa, hưởng được tình yêu thương của Chúa.

Để ăn chay trong tinh thần và để thực sự hướng về tha nhân, nhiều nước trên thế giới đã biến việc ăn chay thành những hành động bác ái cụ thể. Mỗi ngày trong mùa chay, họ bớt chi tiêu một chút, gửi tiền tiết kiệm giúp những nơi nghèo khổ, bị thiên tai. Nhờ thế, việc ăn chay của họ không còn là hình thức, nhưng là những hi sinh thực sự và trở nên những việc làm đầy tình bác ái huynh đệ.

Bây giờ thì chúng ta đã hiểu thế nào là ăn chay và sám hối đẹp lòng Chúa. Mỗi người hãy tự đặt ra cho mình, cho gia đình mình một chương trình sống Mùa Chay. Ước gì mùa Chay năm nay sẽ là khởi điểm của một đời sống mới, giúp mỗi người chúng ta thực sự thay đổi đời sống, mến Chúa hơn, yêu người hơn.

Lạy Chúa, xin thương xót con, vì con là kẻ tội lỗi. Amen.

 

 

ĐẤNG THẤU SUỐT MỌI SỰ

E-mail Print PDF

THỨ TƯ LỄ TRO

"ĐẤNG THẤU SUỐT MỌI SỰ"...

Đức thánh Cha Gioan Phaolo II

 

1. "Cha các con Đấng thấu suốt mọi bí ẩn sẽ ân thưởng cho các con" (Mát-thêu 6, 4 và 6, 18). 

Những lời của Chúa Kitô đây được gởi tới mỗi người chúng ta ngay từ buổi đầu của cuộc hành trình Mùa Chay. Chúng ta bắt đầu với việc Xức Tro, một cử chỉ thống hối giản dị, rất dễ thương đối với truyền thống Kitô giáo. Nó nhấn mạnh đến sự ý thức của con người về chính mình như một tội nhân trước vẻ uy nghi và sự thánh thiện của Thiên Chúa. Cùng lúc ấy, nó biểu lộ ước muốn đón nhận và chuyển đạt vào những lựa chọn cụ thể sự gắn liền của con người với Phúc Âm. 

Những công thức đi theo rất hùng hồn. Phần đầu, được rút ra từ Sách Sáng Thế: "Hãy nhớ rằng ngươi là bụi đất, và sẽ trở về bụi đất" (xem 3, 19), nhắc nhớ tình trạng con người hiện tại được đặt dưới dấu chỉ chóng qua và giới hạn. Phần hai được rút từ những lời tin mừng: "Hãy thống hối và tin vào Phúc Âm" (Mát-cô 1, 15), những lời kêu gọi khẩn thiết thay đổi cuộc sống. Cả hai công thức đều mời gọi chúng ta đi vào Mùa Chay với một thái độ lắng nghe và chân thành cải tà quy chánh. 

2. Phúc Âm nhấn mạnh rằng Chúa "thấy trong bí ẩn," có nghĩa là, ngài xem xét kỹ tâm hồn. Những cử chỉ thống hối bên ngoài có giá trị nếu nó là những sự bày tỏ của thái độ bên trong, nếu nó biểu thị sự xác quyết chắc chắn bỏ đàng tội lỗi và bước theo đàng lành. Đây là ý nghĩa thâm sâu của sự khổ hạnh Kitô giáo. 

"Khổ hạnh": chính từ ngữ này gợi cho thấy hình ảnh vươn lên tới những cùng đích cao cả. Điều này cần thiết đòi phải có hy sinh và từ bỏ. Thật ra, người ta phải làm cho túi hành lý nhẹ bớt đi đến độ chỉ cần những sự cốt yếu để khỏi bị trĩu nặng xuống trong cuộc hành trình; sẵn sàng đương đầu với bất cứ khó khăn nào và vượt qua mọi ngãng trở để đạt được mục đích mong muốn. Để trở thành những môn đệ tinh tuyền của Chúa Kitô, điều cần thiết là từ bỏ chính mình, vác thánh giá mình hằng ngày, và theo ngài (xem Luca 9, 23). Đó là con đường khó khăn gian khổ của sự thánh thiện mà mỗi người tín hữu được mời gọi để dõi theo. 

3. Giáo hội luôn chỉ định một vài phương thế hữu ích để tiến bước trên con đường này. Trước tiên, khiêm nhường và hiền lành gắn liền với ý Chúa kèm theo việc cầu nguyện liên lỉ, những hình thức thống hối quen thuộc của truyền thống Kitô giáo, như kiêng khem, ăn chay, hãm mình và từ bỏ mình ngay cả những điều tốt tự nó chính đáng; những cử chỉ cụ thể tiếp đón những người láng giềng, mà Phúc Âm hôm nay gợi lên với chữ "bố thí." Một lần nữa tất cả những điều này được đề nghị với một cường độ mạnh mẽ hơn trong suốt thời gian Mùa Chay này, biểu trưng một "thời kỳ mãnh liệt" của sự huấn luyện tinh thần và quảng đại phục vụ anh chị em. 

4. Tới đây, trong Sứ Điệp Mùa Chay Cha muốn kéo sự chú ý cách riêng đến những tình trạng khó khăn mà trong đó có rất nhiều trẻ em trên thế giới, nhắc nhớ những lời của Chúa Kitô: "Ai đón nhận một trẻ như thế vì danh thầy là đón nhận thầy" (Mát-thêu 18, 5). Thật sự, thử hỏi còn ai cần được bảo vệ và chở che hơn một đứa trẻ bất lực và mỏng giòn yếu đuối? 

Những vấn nạn dồn dập vào thế giới của trẻ em rất nhiều và phức tạp. Cha rất hy vọng rằng những anh chị em bé nhỏ nhất của chúng ta đây, thường bị bỏ rơi, sẽ được trao ban một sự quan tâm thích đáng với họ. Đó là một cách cụ thể để chuyển đạt nỗ lực Mùa Chay của chúng ta.

Anh chị em thân mến, với những cảm nghĩ như thế chúng ta bắt đầu Mùa Chay, một cuộc hành trình của nguyện cầu, thống hối, và khổ hạnh Kitô giáo xác thực. Nguyện xin Đức Maria, Mẹ Chúa Kitô, đồng hành với chúng ta. Nguyện xin tấm gương của mẹ và lời cầu bầu của mẹ giúp chúng con tiến bước đến Phục Sinh với niềm hân hoan.

 

 

HẠT CÁT BIỂN KHƠI

E-mail Print PDF

CHÚA NHẬT THỨ BẢY THƯỜNG NIÊN – B

 

Bài Đọc Một: Ngôn sứ ISAÏE ch. 43, câu 18.19.21.22.24 và 25

            "Các ngươi đừng nhớ lại những chuyện ngày xưa,

                chớ quan tâm về những điều thuở trước."

            Thật không làm sao diển tả được ân tình cao sâu của Thiên Chúa.

            Lời vừa nêu trên không phải là lời ru con ngủ, cũng không là lời phỉnh gạt con thơ... Lời đó chính là lời an ủi dân thánh của Chúa, lời an ủi mặn nồng tình phụ tử khi Israël hay khi linh hồn tội lỗi chân thành tìm về nương bóng Thánh Nhan.

            Chúng ta đang đọc lời Chúa trong sách ngôn sứ chương 43, nhưng ngay từ đầu chương 40, nhân danh lòng Chúa Thương Xót bao la mà ngôn sứ đã truyền lại lời tuyệt vời: "Hãy an ủi, hãy an ủi dân ta."

            Qua lời truyền tuyệt vời này, chúng ta hiểu ngay rằng: 39 chương trước trong sách ngôn sứ, dân thánh của Chúa đã phải ngụp lặn trong biển sầu nhiều đau thương.

            Biển sầu đau thương đây chính là đoạn đường dài nô lệ của Israël tại Babylone.

            Trên đoạn đường dài nô lệ đó, Israël đã nghĩ rằng: Thiên Chúa đã bỏ rơi dân thánh của Ngài và đời nô lệ hôm nay chính là hình phạt của Thiên Chúa. Thật vậy Israël rất có lý khi nghĩ như thế, vì Israël đã mất tất cả và tất cả. Điều còn lại cho Israël chỉ là những nỗi niềm chua xót đắng cay.

            "Hãy an ủi, hãy an ủi dân ta."

            Lời truyền tuy đơn sơ nhưng chất chứa bao điều cần phải suy sâu.

            Chúng ta cần học biết đường lối giáo dục của Thiên Chúa.

            Thật sự ra, khi cần an ủi ai, Thiên Chúa muốn mở mắt họ để họ nhìn rõ được những lỗi lầm sai quấy.

            Trong bài đọc hôm nay thật qúa rõ ràng với những sai quấy, những lỗi lầm, những xúc phạm của dân thánh. Bên cạnh những sai quấy này, Israël đã không ngần ngại chìm sâu vào vực thẳm của tội lỗi, nó đang nhận chìm đời của Israël và đưa Israël xa dần lòng Chúa Thương Xót. (đọc lại câu 22 và 24)

            Nếu ngôn sứ  Isaïe nhắc Israël nhớ lại những bạc tình vô ơn của mình, điều này không nhằm làm nhục mạ Iraël hay chà đạp nhận chìm đời của Israël. Nhưng qua đau thương, ngôn sứ muốn vui mừng loan báo ngày hồng phúc, ngày của thứ tha, ngày của lòng thương xót:

            "Nhưng chính Ta đây, vì danh dự của Ta,

            Ta sẽ xóa bỏ các tội phản nghịch của người và không nhớ gì về những lầm lỗi xưa kia." (25)

            Khi tha thứ cho con người sa ngã, Thiên Chúa muốn bày tỏ cho nhân loài nhận biết, đời đời Ngài vẫn là Thiên Chúa của Tình Thương. Ngài luôn trung thành trong tình thương dù con người bội phản và lòng trung thành vẫn luôn đợi chờ ngày người con quay về tìm lại ân tình đã mất.

            Đi sâu vào suy tư, dù Israël phản bội tình thương nhưng đời đời Israël vẫn là dân được tuyển chọn từ tình thương. Trong bài đọc hôm nay, qua câu 19, đây là bằng chứng cụ thể của lòng tha thứ. Một con đường sẽ được khai quang trong sa mạc cằn khô nóng cháy, đường sẽ tươi mát nhờ những dòng sông ven đường.

            Vẻ đẹp thiên nhiên này đang làm ngây ngất lòng ngôn sứ đến nỗi ngài cứ tưởng đây là một trời mới đất mới của một sáng tạo mới.

            Thật vậy, duy chỉ có Ngài mới là người lấp đầy được những trống vắng của linh hồn và lau khô lệ sầu đang tuôn chảy trên từng khuôn mặt khổ đau.

            Lời truyền cho Israël khi xưa cũng chính là lời truyền cho từng linh hồn của chúng ta hôm nay, nếu chúng ta muốn nhận được lời an ủi của Thiên Chúa, điều cần phải mau thực hiện hôm nay chính là thành tâm quay bước về với ân tình của Lòng Chúa Thương Xót.

Lm. FC

 

 

CẦN CỨU CHỮA TÂM HỒN

E-mail Print PDF

Chúa nhật VII thường niên - Năm B

CẦN CỨU CHỮA TÂM HỒN

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

 

Khi thân nhân của người bại liệt khiêng anh ta đến gần Chúa Giê-su, họ đụng phải một bức tường sống: quá đông dân chúng đang vây bọc quanh Chúa Giê-su và không ai chịu nhường chỗ cho những người đang khiêng nạn nhân đến với Chúa Giê-su. Rốt cuộc, họ đành phải dỡ mái nhà ngay trên chỗ Chúa Giê-su đang đứng, thòng người bất toại xuống để xin Người cứu chữa.

Có lẽ đây là ca bệnh khẩn cấp cần phải được cứu chữa kịp thời không thể trì hoãn. Thế nên, những người khiêng đã nóng nảy tìm cách đưa bệnh nhân tiếp cận Chúa Giê-su bằng mọi giá, dù phải tháo dỡ mái nhà.

Khi đã bệnh nhân đã được thòng từ mái nhà xuống ngay trước mặt Chúa Giê-su, lẽ ra, Chúa Giê-su phải ưu tiên chữa trị người nầy khỏi bệnh đã, mọi chuyện khác sẽ bàn sau. Vậy mà Chúa Giê-su không chữa trị thân xác ngay mà quan tâm đến việc chữa lành tâm hồn trước. Người ban ơn tha tội cho người bệnh trước. Người phán: “Tội con đã được tha”, dẫu biết rằng nói như thế sẽ làm cho những người biệt phái bắt bẻ, sinh thêm rắc rối phiền hà.

Sau khi cứu linh hồn bệnh nhân khỏi tội, trả lại cho tâm hồn anh sức khoẻ thiêng liêng, Chúa Giê-su mới xét đến việc cứu chữa thân xác anh. Người phán: “Anh hãy đứng dậy vác chõng mà về. Người bại liệt đứng dậy, và lập tức vác chõng đi ra trước mặt mọi người, khiến ai nấy đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa.”

Qua sự kiện nầy, Chúa Giê-su tỏ cho thấy cần phải ưu tiên chữa trị tâm hồn trước khi chữa trị thân xác, vì những rối loạn, những tổn thương trong tâm hồn là nguyên nhân đưa đến những tổn thương phần xác. Y khoa xác nhận có nhiều bệnh tật thể xác (thân bệnh) phát sinh do những tổn thương từ nội tâm (tâm bệnh). Thân bệnh là do tâm bệnh. Vì thế, muốn điều trị tận căn, muốn trị dứt điểm căn bệnh thể xác thì phải chữa trị tận gốc, tức chữa trị tâm hồn.

Minh hoạ: Hôm nọ, ông Năm bị kỹ luật nặng tại sở làm và do đó tâm hồn ông bị tổn thương nghiêm trọng. Từ vết thương tâm hồn đó, thân xác ông bắt đầu có những biểu hiện bệnh lý: bình thường ông rất vui vẻ, cười nói huyên thuyên, hôm nay bỗng sa sầm nét mặt, lầm lì ít nói.

Mang vết thương lòng ấy về nhà, vừa bước qua ngưỡng cửa, vấp phải cái chổi nằm giữa đường, ông nổi giận co chân đá nó văng ra xa và bắt đầu mắng vợ, điều mà từ trước tới nay chưa bao giờ xảy ra: “Đồ làm biếng, đàn bà vô tích sự, cái chổi nằm chình ình ngay giữa phòng khách mà cũng không biết cất dọn nó đi.”

Kế đó, đứa con cưng đi học mới về, thấy mặt ba hầm hầm, vội lảng tránh qua phòng khác, không vui vẻ chào hỏi như mọi khi; ông liền quát tháo: “Nầy Thảo, mầy câm rồi ư? Sao thấy tao mà mầy không ra chào? Thầy Cô dạy mầy thế hả? Mẹ mầy dạy mầy thế hả?” Thế là chiến sự bắt đầu bùng nổ trong gia đình.

 Một tổn thương trong tâm hồn có thể làm bùng lên một trận chiến trong gia đình hay trong cộng đồng ta đang sống. Sóng gió trong lòng sẽ tạo nên bão tố bên ngoài. Mất bình an nội tâm là nguyên nhân của những xung đột với những người chung quanh.

Thế nên, muốn dập tắt sóng gió trong gia đình và cộng đồng thì phải diệt trừ sóng gió trong tâm hồn trước; muốn có hoà bình thuận thảo với tha nhân thì trước hết cần phải có an bình nội tâm; muốn tránh xung đột với những người chung quanh thì trước hết hãy củng cố sự bình an tâm hồn.

Tâm hồn và thân xác con người cũng chỉ là một. Hồn xác hoàn toàn tuỳ thuộc vào nhau. Bệnh của tâm hồn (tâm bệnh) tất nhiên sẽ lan sang thân xác (thân bệnh).

Chính vì thế, trước khi chữa trị cho người bệnh về phần xác, Chúa Giê-su cứu chữa tâm hồn anh ta đã. Người cứu chữa tâm hồn bệnh nhân bằng ơn tha tội để tâm hồn anh được lành lặn và bình an, rồi sau đó mới chữa trị phần xác.

Tội lỗi như một thứ virus độc hại gây bệnh cho tâm hồn và từ đó thân xác và cuộc sống chúng ta cũng bị ảnh hưởng theo. Vậy chúng ta hãy tìm đến với lương y Giêsu với bất cứ giá nào như trường hợp người bại liệt được thuật lại trong Tin Mừng hôm nay, để được Người tha thứ tội lỗi và chữa lành tâm bệnh cho chúng ta, và rồi thân bệnh cũng sẽ nhờ đó mà được chữa lành.

 

 
  • «
  •  Start 
  •  Prev 
  •  1 
  •  2 
  •  3 
  •  4 
  •  5 
  •  6 
  •  7 
  •  8 
  •  9 
  •  10 
  •  Next 
  •  End 
  • »
Page 1 of 39

.: Trang tin về Lòng Thương Xót Chúa - Tổng giáo phận Sài Gòn :.

Email: thiennhansdb@yahoo.com hoặc pdinhvinh5409@yahoo.com.vn

Develop by Kayota Design - NhacThanh.Net.